Monday, April 10, 2017

KnW Chap 155: Vị khách không mời

……Run sợ !?
Liliyn hỏi Hiiro ‘có chuyện gì sao’ vì cậu bất ngờ làm rơi cuốn sách đang đọc.
“Không, không có gì”
“Thật chứ?”
Hiiro thấy run khi nghi rằng ai đó đang quan sát cậu. Hơn nữa, sẽ tốt hơn nếu không có cảm giác này.
(……Chắc mình tưởng tượng.)(Hiiro)
Gạt đi cảm giác xấu, cậu lần nữa nhìn vào cuốn sách.
Hiiro và những người khác đang ở trong phòng đơn tại Cung điện Quỷ Vương. Cậu ở trong căn phòng lớn được cho mượn một lúc. Khi được yêu cầu ở lại nghỉ một lát, cậu vui vẻ thực hiện nó.
Lý do lớn nhất cậu đồng ý là vì cậu có thể nhận tin tức về tình hình cuộc chiến tranh, và cũng vì cậu có thể ăn bất cứ món nào cậu muốn.
Đang đọc sách, cậu nhìn Nikki đang ngồi úp mặt xuống sàn. Cơ thể cô được bao phủ bởi luồng sáng xanh. Và lượn quanh cô là một quả cầu cỡ quả bóng tennis. Ánh sáng bao phủ cô được kết nối với quả cầu.
“Mi đang phân tâm đó, Baka-Deshi”(Hiiro)
“Y,Yeah desuzo”(Nikki)
Mồ hôi chảy trên trán cô. Cô nghiến răng với đôi mắt nhắm và trông như đang đau đớn.
“Ho~, giờ Nikki cũng có thể dùng phép thuật.”(Liliyn)
Trước từ ngữ đó của Liliyn, Nikki mỉm cưới và nhìn cô. Nhưng,
Crắk!
Bất ngờ quả cầu vỡ ra, và cô lập tức quay đi.
“……Còn phải luyện nhiều”(Liliyn)
Liliyn nhún vai ngạc nhiên.
“Au~……”(Nikki)
“Đó là do mi mất tập trung. Làm lại từ đầu.”(Hiiro)
“Y,Yeah desuzo……”(Nikki)
Cô chán nản gật đầu trước Hiiro
“Mumumu”(Nikki)
Hiiro nhìn Nikki lần nữa nhắm mắt tập trung.
(Nghĩ về nó, cũng lâu rồi từ khi mình nhặt được con bé)(Hiiro)
Cậu nhớ lại lần đầu gặp Nikki đang cố gắng điều khiển ma lực trong tuyệt vọng. Lúc đầu, biểu cảm của cô như xác ướp, không có chút cảm xúc nào. Không ai biết cô có đang sống hay không.
Mặc dù Nikki là con người, cô được một con quái vật nuôi tại lục địa quỷ. Một ngày con quái đó bị một con quái vật khác giết.
Với Nikki, nó cũng như mất cha mẹ vậy. Sau khi tự mưu sinh một thời gian, cậu gặp cô trong một sự việc bất ngờ.
Lần đó, là Hiiro đã cứu cô. Vì một vài lý do kỳ lạ mà Nikki thích cậu, và muốn thành học trò của cậu.
Dĩ nhiên, Hiiro đáng ra đã từ chối cô, nhưng cậu đã không thể làm thế.
(Thông cảm……phải không? Đó không phải tính cách của mình) (Hiiro)
Đúng thế, lần đó không nghi ngờ gì cậu thông cảm với Nikki. Cậu nghĩ thú vị nếu nhận cô làm học trò trong khi nhìn Nikki bám vào tay cậu.
Một khi Hiiro đã quyết định, cậu không bao giờ hối hận. Cậu không thích đổ lỗi cho người khác vì lựa chọn của cậu.
Cậu đã quyết định chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Và khi cậu đã quyết định để Nikki lớn lên, cậu sẽ chăm sóc cô đến khi cô tự lập.
Và vì một người ở trên lục địa quỷ, cậu biến cô thành tộc Imp bằng “Pháp Tự”. Khi Nikki bất ngờ hỏi bằng chứng cho liên hệ giữa cô và Shishou, Hiiro dùng “Pháp Tự” để viết “Văn” lên một mảnh vải như đồng phục võ thuật.
Từ đó, Mikazuki cũng hỏi về bằng chứng, nên cậu cũng làm như với Nikki.
(Nhưng tại sao những đứa trẻ lại vây quanh mình? Và đặc biệt lại là con gái?) (Hiiro) (trans: xem lại title đi thanh niên)
Cậu nhìn Nikki rồi khi quay sang Liliyn, cậu bị nhìn với ánh mắt khác thường như thể đang bị cô giỡn.
(……Trực giác cô ta nhạy đấy) (Hiiro)
Vẫn cái mặt đó, Hiiro thở dài và lần nữa tập trung vào cuốn sách.
Cánh cửa mở ra và một kẻ ồn ào bước vào.
“Chủ nhâââân! Mikazuki đã về!” (Mikazuki)
Hiiro nhẹ nhàng né Mikazuki.
“Cái!?” (Mikazuki)
Và cứ thế Mikazuki được hôn sàn.
“Fuaa! Đ, ĐAU quá~! Chủ nhân đúng là keo kiệt! Ôm em đi!” (Mikazuki)
“Im đi. Nóng vkl ra, nên đừng bám vào ta.”(Hiiro)
“Đúng thế Mikazuki! Chỉ tôi được Chủ nhân ôm thôi!”(Nikki)
“Sai rồi! Chỉ Mikazuki được Chủ nhân ôm! Nikki cứ tập đi!”(Mikazuki)
“C, cô vừa nói gi~ề?”(Nikki)
Hiiro thờ dài khi nhìn vào trận cãi nhau phi lý giữa cả hai.
“Nufofofofo! Tôi đã về, Quý cô của tôi!”(Silva)
“Aa”(Liliyn)
“Oho! Tôi ấn tượng trước từ nhữ lạnh lùng của Quý cô đấy! Nufofofofo!”(Silva)
“Hiiro, hắn ta khó chịu quá, ngậm mồm hắn lại bằng ‘Pháp Tự’ của ngươi đi.”(Liliyn)
“Nặng tay quá! Quá nặng tay đó! Nufofofofo!”(Silva)
Liliyn nhìn sang Shamoe bên cạnh quản gia Hentai.
“Cảm ơn vì đã thu thập thông tin. Vậy tình hình sao rồi?”(Liliyn)
“N, nó……”(Shamoe)
Shamoe nhìn vào cánh cửa với khuôn mặt như thể ‘nó khá khó nói’
“Nh? Có ai ở đó à?”(Liliyn)
Ai đó bất ngờ bước qua cửa. Hiiro cau mày còn Liliyn làm biểu cảm dữ tợn.
“Ho, chúng ta có khách đây. Không, đúng ra, chúng ta mới là khách.”(Hiiro)
Nói vậy cậu gấp sách lại.
“Ta muốn nói chuyện một lát”(Aquinas)
Nói vậy, Hiiro nhìn Aquinas với ánh mắt thăm dò. Liliyn cũng cho thấy tâm trạng không ổn. Silva vừa cười cũng trở nên đề phòng.
“Với tôi? Chỉ hai ta?”(Hiiro)
“Yeah”(Aquinas)
Tiếng ai đó giậm xuống sàn vang lên. Hiiro nhận ra đó là Liliyn.
“Đừng đùa nữa……ta đã bảo anh……đừng xen vào chuyện của chúng ta.”(Liliyn)
Hiiro mở to mắt nhìn Liliyn toả ra sự căm ghét với Aquinas.
(Mình đã nghĩ họ là người quen nhưng có vẻ còn trên thế)(Hiiro)
Cậu chợt nhớ ra. Đó là tên của họ. Khi cậu liếc qua 《Trạng Thái》 của Aquinas, cậu thấy gì đó không ổn. Cậu cuối cùng cũng nhớ ra
Liliyn Li Reysis Red Rose và Aquinas Li Reysis Phoenix. Chữ ‘Li Reysis’ trong hai tên giống nhau.
(Và nếu nhìn kĩ……hai người họ……khá giống nhau)(Hiiro)
Mái tóc đỏ giống nhau, cả đôi mắt cũng khá giống. Và họ có không khí giống nhau. Hiiro cố đoán mối quan hệ của họ, trong khi cả hai nhìn nhau và nói.
“Đừng lo. Không phải tôi muốn xen vào chuyện của mấy người. Tôi đến chỉ để nói chuyện với cậu ấy.”(Aquinas)
“……Thật chứ?” (Liliyn)
Aquinas thở dài khi nhìn cô.
“Well, tôi cũng có một yêu cầu”(Aquinas)
“Đó! Đó hẳn là yêu cầu rắc rối, phải không? Tự lo đi!”(Liliyn)
“Tôi có thể lo được, nhưng nếu thế, thì tôi không thể thực hiện lời hứa với cậu ta”(Aquinas)
Hiiro vừa vẫn còn giữ im lặng, phản ứng lại những từ ngữ đó.
“Thế nghĩa là sao?”(Hiiro)
“Câu chuyện tiếp diễn với chỉ hai ta? Thế nào? Cậu nhận hay không nhận?”(Aquinas)
“kuu! Anh là đồ hèn Aquinas! Nếu anh nói thế Hiiro sẽ……!”(Liliyn)
“Aa, tôi sẽ nhận.”(Hiiro)
Hiiro dễ dàng chấp nhận nó.
“Ah Mou! Đó, nó thành ra như vậy!”(Liliyn)
“Quý cô, xin hãy bình tĩnh”(Silva)
“Eei! Sao ta có thể bình tĩnh được chứ!?”(Liliyn)
Lời Silva không có tác dụng và cô bĩu môi. Nhưng đáng ngạc nhiên người cô chú ý là Hiiro.
“Aka-Loli, tôi không biết hai người có chuyện gì, nhưng tôi sẽ quyết định không phải cô.”(Hiiro)
“N, nhưng Hiiro, gã đó……”
Hiiro giơ tay lên ra hiệu ngừng nói.
“Sự thật là, tôi đã đoán được cái anh ta gọi là yêu cầu kia rồi”(Hiiro)
“T, thật chứ?”(Liliyn)
Liliyn làm biểu cảm trống rỗng. Aquinas làm khuôn mặt đã hiểu như thể ‘Quả nhiên’.
“Aa, mấy người đợi đây. Đi thôi Aka kami”
“Yeah”(Aquinas)
Ngay khi cậu chuẩn bị đi,
“N, này Hiiro”(Liliyn)
Hiiro dừng bước và hỏi “Gì?”.
“Sẽ ổn thôi nếu là cậu………nhưng hãy báo chúng ta nếu có chuyện gì”(Liliyn)
Điều đó ám chỉ nếu Mikazuki hay Nikki không thể di chuyển, ký tự trên họ sẽ được kích hoạt.
Hiiro liếc qua bạn bè cậu. Khi nhìn họ cậu thấy Nikki và Mikazuki lo lắng nhìn cậu.
tap……tap……Hiiro gõ nhẹ đầu họ với ngón trỏ.
“Kiên nhẫn đợi.”
Nghe Hiiro nói vậy cả hai thấy yên tâm. Và rồi, Hiiro cùng Aquinas ra khỏi phòng.

KnW Chap 154: Cuộc trò chuyện trong tù

“Ta hiểu rồi, vậy bên kia đã chấp nhận….thế thì tốt. Từ giờ, có thể nói mọi chuyện đang suôn sẻ.” (Eveam)
Eveam nhẹ nhõm khi nhận được phản hồi từ thú nhân. Như vậy, sẽ không ai ở hai phía phải chết thừa thãi nữa. Tất nhiên, sẽ không ai biết nếu 『Evila』 thua thì sẽ thế nào.
Để đề phòng, họ đã dùng 《Vòng Giao Ước》 cho hiệp định và bên trong nó là lời cam kết không giết người của bên thua cuộc hay có những hành động tương tự. Dù thế, khả năng mà họ có thể sống tiếp như thế này là khá thấp.
“Kẻ thua phải tuân lệnh người thắng”. Nói cách khác, kẻ thua cuộc phải trở thành đồng đội của người thắng cuộc. Tuy nhiên, hiệp định này chưa hoàn hảo. Có khả năng phía thua tự sát và phản bội người thắng.
Thế nhưng, vấn đề đó đã được Aquinas bác bỏ.
“Họ sẽ không nuốt lời một khi họ đã quyết tâm. Tôi tin đó là niềm tự hào của 『Gabranth』. Vì thế, cho đến giờ, không bao giờ xảy ra việc họ phản bội ai đó. Ít nhất, nếu Thú Vương hiện tại chấp nhận yêu cầu, họ sẽ theo ông ta vì lý do tinh thần. Và nếu chúng ta thắng, Ngài sẽ không định đàn áp họ đúng chứ?” (Aquinas)
“Tất nhiên.” (Eveam)
“Vậy thì, không cần phải bất mãn nữa. Giờ chỉ cần chờ thời điểm để nói chuyện với họ theo cách mà họ có thể hiểu ý định thực sự của chúng ta, đúng không?” (Aquinas)
“Ta hiểu…yeah, đúng thế.” (Eveam)
“Nhưng, để làm được điều đó, chúng ta phải thắng bằng mọi giá.” (Aquinas)
“Yeah, anh nói đúng. Hãy đánh bại họ, công bằng và sòng phẳng!” (Eveam)
Nhìn Eveam siết mạnh nắm tay, Aquinas thư giãn thở ra.
“Nhưng, nghĩ đến việc ta chọn cách này. Marione rớt hàm như thể nó chưa từng đóng lại, ngài biết chứ?” (Aquinas)
“Hahaha. Thực ra, cách này là do……..Hiiro nghĩ ra.” (Eveam)
“Hiiro?” (Aquinas)
“Y-Yeah.” (Eveam)
Những gí Eveam yêu cầu với Gabranth lần này, là một phần của kế hoạch Hiiro đưa ra. Khi cô ấy nói chuyện với Hiiro, cô đã thốt lên cô muốn hoà giải chiến tranh một cách hoà bình như thế nào.
Trong khi đó, Hiiro cười và trêu cô, trong khi nói với cô rằng như thế là quá ngây thơi. Dĩ nhiên, Eveam hiểu Hiiro muốn nói gì. Nhưng, cô không thể đồng ý với nhận xét của cậu và nổi điên.
Sau khi Eveam ủa rũ một lúc, Hiiro đã nói nhũng lời này với cô.
“Không có chuyện một chiến tranh mà không làm tổn thương ai cả. Nếu cô không muốn ai bị thương, thì cô nên đừng tạo ra lý do để chiến tranh nổ ra.” (Hiiro)
Đó là lẽ tự nhiên. Để trả lời, cô nói Hiiro rằng cô cũng đã bỏ ra bao công sức để làm được điều đó.
“Một khi chiến tranh nổ ra, không có gì đảm bảo cô có thể dừng nó lại mà không có thương vong. Tuy nhiên, thiệt hại có thể được giảm tuỳ thuộc vào đối phương. Tôi có ý này. Well, chắc tôi nên gọi nó là một ảo tưởng ngây thơ, và một kế hoạch ngu ngốc mà có thể tìm thấy trong mấy bộ manga hành động hoặc gì đó, nhưng…….” (Hiiro)
Nói xong, cậu đành bắt đầu chỉ cho cô về phương pháp cho lần này.
“Hou, vậy lời cam kết lố bịch này là của Hiiro, huh?” (Aquinas)
Nói vậy, Aquinas đưa ra một sự thoả mãn.
“Nhưng, tôi vẫn ngạc nhiên khi cậu quyết định dùng kết đó.”(Aquinas)
“Cũng chẳng khác được đúng chứ? Cứ thế, chúng ta vẫn sẽ đánh nhau đến khi một bên bị tiêu diệt. Riêng đó thôi đã là không ổn rồi. Nếu chuyện là thế, tôi nghĩ nếu ta sang sân nhà của đối phương, họ sẽ sẵn sàng nghe ta nói. ” (Eveam)
“Tôi hiểu, tức là cách này chỉ có tác dụng vì đối phương là 『Gabranth』, huh?” (Aquinas)
“Yeah, mặc dù cách này sẽ không kết thúc mà hoàn toàn không có thương tích, ít nhất, ta có thể thoát khỏi nó mà có ít thương tích nhất. Và, không như đối phương, cam kết này nhất định là bất lợi với chúng ta. Nếu chúng ta có thể đánh bại họ, đối phương sẽ không thể nói được gì nữa.” (Eveam)
“Fu..ngươi có vẻ rất quyết đoán.. Có phải cũng là vì Hiiro?” (Aquinas)
“U-Umu. Thì, yeah.” (Eveam)
Cô xấu hổ ngoảnh đi chỗ khác.
“Well, họ chắc chắn có lợi thế, nhưng nếu họ thua dù ở vị trí hoàn toàn có lợi thế, ngay cả 『Gabranth』 cũng phải công nhận nó. Thất bại của họ, như thế.” (Aquinas)
“Ah, Hiiro cũng nói thế!” (Eveam)
Aquinas nhìn Eveam, người đang cười vui sướng. Nhận thấy ánh mắt của anh, cô đỏ mặt vội vã quay đi.
“……Fuu.” (Aquinas)
Eveam nhín Aquinas cười có ẩn ý.
“Hey, ngươi có điều gì để nói không?!” (Eveam)
“Không, ngài cứ nên như thế và thay đổi bản thân từng chút một.” (Aquinas)
Anh làm biểu cảm giống như phụ huynh đang quan sát con mình một cách trìu mến vậy.
\(^_^)/
“Eh...Ngươi đa…. ?” (Eveam)
Khi Eveam nói, Aquinas quay người và bắt đầu bước đi đâu đó.
“Ngươi đi đâu vậy, Aquinas?” (Eveam)
“…… Tôi đi dạo thôi.” (Aquinas)
Cô nhìn Aquinas khi anh đi.
“…Có cái gì vậy chứ..?” (Eveam)
Cô nghiêng đầu bối rối.
“Funya ~, cơ thể mình vẫn đau quá nya~” (Crouch)
Người vừa nói trong khi nằm xuống đống rơm và xoay người là một trong 《Tam Chiến Binh》, Crouch.
Để thua Hiiro, anh bị bắt và quẳng vô tù.
“Uhh~quả nhiên, cơ thể mình vẫn còn trắng nya~” (Crouch)
Nhìn vào tay mình, anh thở dài, vì lông của anh, thứ đúng ra phải có màu đen, lại trắng như tuyết.
“Đó là 《Phản Đòn》 vì đã tạo ra những thứ đó cùng một lúc, nya… mình chắc sẽ còn nhu thế đến lần trăng tròn tiếp theo.” (Crouch)
Hơn nữa, không chỉ mỗi lông của anh trở nên trắng, chiều cao của anh cũng thay đổi thấy rõ. Khi còn đen, cơ thể của anh rắn chắc và cao, nhưng giờ, anh chỉ cao bằng một đứa trẻ. Ngực anh cũng phồng lên. Đó chắc chắn là cơ thể một cô gái. (trans: ừm........)
“Uhh~buồn wá-nya~” (Crouch)
Crouch xoay đi xoay lại và bất chợt dừng. Cô bắt đầu nhớ về người đó.
“…… Hiiro..huh?” (Crouch)
Đã đấu với anh ấy, Crouch nhớ lại người đã đánh bại cô với năng lực áp cmn đảo.
“Áo choàng đỏ…đeo kính…và, mùi hương đó.” (Crouch)
Khi họ đánh nhau, mùi Hiiro bay vào mũi bô và cô cảm thấy không thoải mái.
“Sao mùi anh ta như của Tarou-nya vậy cà?” (Crouch)
Đáng tiếc, không ai ở đó để đáp lại rằng “Đó là cùng một người.” Lần đầu cô gặp Hiiro, anh bị nhầm là thú nhân và từ chối nói tên thật của mình, thay vào đó tự xưng là Tanaka Tarou. Tuy nhiên, ảo choàng đỏ của anh, kính, và mùi hương đều giống nhau.
Vì thế mà cô bối rối. Nếu cô biết Hiiro có thể thay đổi ngoại hình, cô sẽ hiểu tại sao ngay, nhưng buồn thay, Crouch không biết sự thật đó.
“………… Aah! Quên đi!” (Crouch)
Cô lại xoay người.
“Ai quan tâm chứ-nya! Quan trọng hơn, mình muốn đấu với anh ấy lần nữa-nya! Mình muốn gặp Hiiro-nya!” (Crouch)
Giọng chói tai của cô vang khắp tù. Thú nhân khác, người cũng bị bắt và cầm tù ở đó nói, “Ah, cô ta lại lên cơn rồi.” và tiếng thở dài thườn thượt vang khắp nơi.
Vì sự việc này đã xảy ra hàng chục lần, cai ngục cũng nhún vai chịu thua. Nhưng, họ cũng không để cô như thế mà không cảnh báo.
“Này, ngươi im lặng đi được không?” (Cai ngục)
Giọng của cai ngục khá bình thản, hẳn là vì Crouch nhìn như một đứa trẻ. Dù cô chắc chắn là kẻ địch, vẫn khá khó khi đối xử với đứa trẻ như đang oán giận.
“Uu~Gọi Hiiro đến đây-nya~” (Crouch)
“Ta đã nói với ngươi rồi là không thể rồi, đúng chứ? Người đó là cứu tinh của đất nước này, và xứng đáng được gọi là anh hùng. Ta không thể nào đưa ngài ấy đến nơi như thế này.” (Cai ngục)
“Nya? Hiiro nổi tiếng thế à nya?” (Crouch)
“Well, tôi nghĩ thế. Đó là những gì mà ai đã trực tiếp xem ngài ấy chiến đấu nói. Hơn nữa, người đó một mình đánh sập cả một cây cầu, biết chứ? Với 《Evila》 để làm được điều đó, nếu ta không gọi người đó là anh hùng, thì ta phải gọi là gì đây?”
(Cai ngục)
Mắt cai ngục sáng lên, nhìn xa xăm trong ghen tị.
“Cây cầu!? Một mình?! Tuyệt vời nya…… “(Crouch)
Crouch biết đã có vài lực lượng được triệu tập để bảo vệ cầu. Có thể chọc thủng hàng phòng ngự đó một mình, mắt Crouch sáng lên khi nghĩ về Hiiro, người đã một mình phá tan cây cầu.
Crouch không nghi ngờ lời người đàn ông. Cô có thể thấy anh ta nghiêm túc dựa vào vẻ bề ngoài.
“Thứ đáng ngạc nhiên hơn là việc người đó thực ra là một 『Humas』, biết không?” (Cai ngục)
“……..heh? Ý anh về 『Humas』 là sao, nya?” (Crouch)
“Well, có vẻ ngài ấy dùng được ma pháp biến hình, nhưng hình dạng ban đầu của ngài là một 『Humas』. Dù vậy, nghĩ đến có một người như thế trong đám con người. Ngài ấy hoàn toàn khác kẻ ở 《Victorias》. Ah, nhưng ngài ấy cũng đến từ 《Victorias》…….ổn không nếu tôi nói vậy?” (Prison Guard)
“……Ý anh là sao-nya?” (Crouch)
Mặt Crouch trở nên nghiêm túc khi cô bắt đầu móc thông tin. Người đàn ông, chìm trong thế giới của riêng mình, không hay biết. Anh say trong chính lời nói của mình.
“Không có gì. Chỉ là ngài ấy dường như đã được triệu hồi cùng những anh hùng.” (Cai ngục)
“…………” (Crouch)
“Well, bản thân ngài ấy không phải anh hùng. Người ta nói ngài ấy bị kéo vào cuộc triệu hồi đó, nên mới đến đây…Oi, cô có đang nghe không thế?” (Prison Guard)
Thấy cô không trả lời, anh ta tò mò và ngó vào trong buồng. Không như lúc trước, cô im lặng nằm trên đống rơm. Nhìn vào cô hiện tại, anh ta nhận ra và lấy lại bình tĩnh.
“Chết tiệt. Nói thế với cô ta có ổn không?” (Cai ngục)
Nhận ra mình đã vô tình hứng lên và để lộ thông tin cho kẻ địch, cai ngục trở nên kích động. Nhưng, thấy cô không cử động, anh ta cho rằng cô đã ngủ quên. Anh chắp tay cầu nguyện, mong từ đáy lòng rằng cô ấy sẽ quên hết. (trans: đến quỳ...phun hết ra rồi còn đòi...) Và rồi, cứ như thế, anh tiếp tụab làm việc.
Tuy nhiên, Crouch không định quên bất cứ thứ gì trong cuộc trò truyện đó. Từ đó, cô biết Hiiro và Tarou có liên quan đến nhau.
(Biến hình……ta hiểu rồi, nya……sau cùng thì hoá ra họ là cùng một người, nya!) (Crouch)
She cảm thấy một sự hưng phấn dâng lên trong lòng. Kết quả là, khao khát gặp lại cậu càng tăng thêm.
Khỏi nói, cô đã nghe một câu chuyện thú vị.
(Không chỉ thế, nghĩ đến anh ta là từ thế giới khác……thật thú vị-nya! Hiiro thật sự rất thú vị nya!) (Crouch)
Crouch mỉm cười, má cô đỏ lên. (trans: cắm flag rồi...)
“Nyahaha………… Nyahaha………… Nyahaha…………” (Crouch)
Trong một lúc, chỉ có tiếng cô cười vang khắp nhà tù. Tình cờ, khi cai ngục nghe thấy tiếng cười ghê rợn của cô, có vẻ như họ vẫn giữ im lặng.

KnW Chap 153: Yêu cầu chưa từng có

Leglos quay về trại, và Lenion, nhìn biểu cảm khó chịu của anh trai, cúi xuống.
“Sao vậy, anh cả?” (Lenion)
“Hm? Ah, Yuhito vắng mặt.” (Leglos)
Yuhito là một trong những bộ óc thiên tài của 【Thủ đô Gabranth - Passion】. Anh là người đã chế ra 《Chiếc Vòng Vô Danh》 và lá người tìm ra phương pháp của 《Binding Technique》.  
“Haa? Ý anh là gã Mad Rascal?” (Lenion)
“Uh, dù gì thì, hắn đáng lẽ cũng được ra trận.” (Leglos)   
“Anh tìm gã đó làm gì vậy? ” (Lenion)
“Cậu thấy đấy, anh nghĩ hắn có thể nghĩ ra phương pháp để qua được lục địa 『Evila』.” (Leglos)
“Ah, em hiểu. Chắc chắn hắn sẽ xuất hiện bất ngờ dù sớm hay muộn thôi vì đó là hắn.” (Lenion)
“Anh đồng ý. Hắn, sau cùng thì, thật khó tìm.” (Leglos)
Cả hai có vẻ không quan tâm sự biến mất của Yuhito, vì gã đó luôn xuất hiện bất ngờ. Leglos người đang lo lắng, cho rằng Yuhito đang tự thân vận động trong tình huống này.
“Mà này, cha sao rồi?” (Lenion)
“Có vẻ như ông đang đi dạo, thăm các lều khác. Ông đang cho gọi những ai bị thương trong chiến tranh.” (Leglos)   
“Fu~un, ông ấy đúng là người quý-đồng-đội” (Lenion)   
“Đó là ưu điểm của chúng ta.” (Leglos)
Trong khi đứng đó một lát, một người lính vội vã bước vào lều. Anh nhìn rất bối rối, hơi thở thì nặng nề và đứt quãng.
Khi họ hỏi lý do mà người lính gấp gáp như vậy, anh ta nói rằng, bên 『Evila』 đã gửi một lá thư.
Nhìn nhau một lát, họ vội chạy ngay đến chỗ Thú Vương, Leowald.
“Oh, mấy đứa đến rồi.” (Leowald)
Vì lý do nào đó, cả hai cảm thấy gì đó không đúng trong giọng nói của ông. Leowald có vẻ đang thả lỏng, và mang bầu không khí vui vẻ khi nói những thứ đó.
“Cha, lá thư đó được gửi từ bọn chúng ư?” (Leglos)
“Ah, đọc đi. Có vài thứ khá thú vị đấy” (Leowald)
Leglos cầm lá thư và đọc, “Cái quái gì thế này?!”, anh ngay lập tức lên giọng.
Tất nhiên, Lenion có vẻ tò mò về lá thư, muốn Leglos giải thích. Giải thích xong, cậu cũng ngạc nhiên.
Đầu tiên, là yêu cầu một hiệp ước không được xâm lược đổi lại việc giái phóng các tù nhân. Dĩ nhiên, Leowald đã đoán được điều này nên không ngạc nhiên.
Vấn đề là, nếu yêu cầu không được chấp nhận. Lá thư nhấn mạnh rằng nếu không chấp nhận yêu cầu, họ sẽ kết thúc chiến tranh bằng một trận chiến. Mặc dù khá là bất ngờ khi nó đến từ một Quỷ Vương ngu ngốc, đó là trận chiến trút hơi thở của họ.
Lá thư được viết là,
『Hiện tại, lực lượng của ngài đang gần như sợ hãi. Nếu trận chiến cứ tiếp diễn đến khi một bên bị tiêu diệt, cả hai sẽ phải chịu tổn thất lớn, và đó là thứ mà sẽ không cho hai quốc gia lợi ích gì. Nếu tình huống cho phép, chúng tôi không muốn liều lĩnh sát hại những người lính hay người dân, vì thế chúng ta nên chọn một cách khác phù hợp hơn, thứ mà 2 bên sẽ nghĩ là có lý, để chiến đấu cuộc chiến này. Trước đó, ngài có nói là, “Hãy đánh bại chúng ta bằng năng lực của các ngươi”. Nếu ngài muốn vậy, thì chúng tôi sẽ cho ngài thấy. Chúng tôi sẽ cho ngài thấy năng lực thực sự của mình. Ta sẽ có cuộc đối đầu giữa những người mạnh nhất của cả hai để quyết định thắng thua. Chúng tôi sẽ giao cho ngài, quyền quyết định luật chơi. Dĩ nhiên, số lượng người nên khớp nhau. Chúng tôi sẽ trả lại đồng đội của ngài, nếu ngài biết điều đó. Tuy nhiên, đây là thoả thuận lớn nhất của hai bên. Nếu ngài từ chối yêu cầu, chúng tôi sẽ không ngần ngại mà tiêu diệt ngài với tất cả năng lực của 『Evila』. Dĩ nhiên, nếu chiến tranh kết thúc mà không có đánh nhau, tôi tin rằng nó là điều tốt nhất cho cả hai. Tôi sẽ chờ đợi câu trả lời mong muốn』
Mọi người xung quanh, lắng nghe Leglos nói về lá thư, đều sững sờ. Nội dung thư cũng có lý. Đó là vì, họ cũng đồng ý phần nào với vấn đề này.
Từ những gì họ hiểu qua lá thư, nếu họ châm ngòi chiến tranh, nó chắc chắn sẽ thành cuộc đấu tranh đến khi một bên bị tiêu diệt. Nhưng ai đã ở đó bây giờ, có thể, không nghi ngờ gì nữa, tưởng tượng cái chết trong tình huống đó.
Tuy nhiên, nếu hai bên đấu với nhau, qua phương pháp nhắc đến trong lá thư, những người lính sẽ không phải hi sinh vô ích. Hơn nữa, họ có quyền đưa ra luật chơi. Đây chắc chắn là lợi thế của họ.
Nghĩ thế nào đi nữa, bên 『Evila』 đang trong vị thế bất lợi. Họ đã có thể dễ dàng nghiền nát những người Gabranth còn lại, để mặc những tù nhân tàn sát nhau. Nhưng, tại sao? Mọi người cúi xuống thắc mắc.
“Gahahahaha! Chúng nó nắm thóp ta rồi! Chúng đã đưa ra mội thứ lạ lùng đây! Gahahaha!” (Leowald)
Leowald cảm thấy thú vị, cười từ tận đáy lòng.
“C-cha! Đây không phải lúc để cười! Chúng ta phải phản hồi thế nào đây?!” (Leglos)
Ông trả lời Leglos với một nụ cười.
“Nghĩ thế nào đi nữa, đây là thương lượng khá thoải mái đó!” (Leowald)
“Nhưng, đây có thể là một cái bẫy!” (Leglos)
“Không, điều đó là không thể.” (Leowald)
“T-tại sao ạ?” (Leglos)
“Cho dù chúng không đưa ra yêu cầu như này, chúng dễ dàng thắng cuộc chiến này nếu đánh với lượng quân của ta bây giờ. Nghĩ kiểu gì đi nữa, chúng ta là kể đang trong thế bất lợi.” (Leowald)
Thêm nữa, phía 『Humas』 đã rút lui, họ hoàn toàn bị áp đảo bởi đối phương.
“Bên cạnh đó, ta đã nói rằng Quỷ Vương là một người ngây thơ, đúng chứ? Lá thư chắc chắn không có dấu hiệu lừa đảo. Ta có thể nói vậy, nhưng tất cả chỉ dựa vào trực giác!”
“T-trực giác huh……” (Leglos)
Leglos người đang ngạc nhiên, thở dài.
“Thêm nữa, một cuộc đối đầu giữa những kẻ mạnh nhất của hai bên ……fufu, lâu rồi trái tim ta mới đập như thế này, hẳn là từ lời đề nghị!” (Leowald)
“C-cha…” (Leglos)
Ngay lúc đó, một bàn tay đặt lên vai Leglos với một tiếng bộp!
“Anh cả, dù anh nói gì đi nữa, cũng vô dụng thôi” (Lenion)
Đó là Lenion, đã ngăn Leglos, nhưng, cậu ta cũng đang run, sung sướng.
“Không phải thế này thú vị hơn sao? Mặc dù em nghĩ một chiến binh nên đối mặt trực tiếp với kẻ địch, để dập tắt chiến tranh, cách này, khá hấp dẫn đấy.” (Lenion)
Khi Leglos thấy khuôn mặt đó, cậu ngửa đầu ngờ vực. Cậu khẽ lắc đầu chịu thua trước hai kẻ cuồng chiến kia.
“Gahaha! Đừng làm vẻ mặt đó Leglos! Nhìn họ đi.” (Leowald)
Leowald đưa cằm ra, nhắc Leglos nhìn sang. Những gì họ thấy là Barid và Putis của 《Tam Chiến Binh》 cúi người xuống.
“C-các người….” (Leglos)
“Chúng tôi xin cố gắng hết sức để đem chiến thắng về.” (Barid)
Putis gật đầu đồng ý với Barid. Cả hai dường như có động lực riêng.
“......haa, con hiểu rồi. Cha thực sự sẽ chấp nhận yêu cầu này?” (Leglos)
“Đúng thế, đồng thời, nếu đó là cuộc chiến như này, kẻ đó cũng sẽ tham gia thôi.” (Leowald)
Leowald đặt tay lên cằm và cười.
“Kẻ đó?” (Leglos)
“Well, sẽ có những người phản đối cuộc chiến này, nhưng chúng ta có thể chiến thắng.” (Leowald)
“ “ “ “Ooooooooooo! “ “ “ “ (Lính Gabranth)
Những người lính giơ tay và hét lên đầy hưng phấn.
“Tất cả lính ở đây! Tin tưởng vào chúng ta và giao phần còn lại cho chúng ta!” (Leowald)
“ “ “ “Ooooooooooo! “ “ “ “ (Lính Gabranth)
Như vậy tấm màn đến một cuộc chiến quyết định chưa từng có giữa 『Gabranth』 và 『Evila』 đã được vén lên, va chạm vào nhau, với lực lượng mạnh nhất.

Saturday, September 24, 2016

KnW chapter 142: Cuộc trò truyện trong đêm khuya

Khi màn đêm dần buông xuống, thời điểm mà mọi người có thể đi ngủ, Aquinas đứng một mình trên sân thượng, nhìn lên bầu trời đầy sao trong khi cầm một ly rựu trong tay.
Sau khi nhấp một ngụm nhỏ, ông ta nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Aquinas: "...Thật bất ngờ khi nghĩ rằng cô sẽ quay trở lại đất nước này" (Trans: nguyên văn là "To think that you would return to this country" chả nghĩ được câu nào hay nên chém thêm tí xíu, xin lỗi nhé :)) )
Ông nói trong khi đang đứng đây, như thể đang nói với bản thân mình. Lúc đó, một cái bóng nhỏ xuất hiện từ phía sau. Khuôn mặt của cô, được chiếu sáng bởi ánh trăng, nên có thể nhìn thấy rõ ràng.
Đôi mắt của Aquinas mở to dần, như thể là ông ấy biết người này, ông nói.
Aquinas: "...Liliyn?"
Đúng thế, người vừa xuất hiện là Liliyn
Liliyn: "Hmph, Tôi không quay lại vì tôi muốn thế."
Aquinas quay lại nhìn cô, với cách mà cô cau mày khi đang nói như thể tâm trạng cô đang xấu, ông ta có thể thấy cô chả khác gì hơn một đứa trẻ.
Aquinas: "Hmph, nhưng thật bất ngờ. Đồng hành cùng một người như thế. Điều gì đã xảy ra vậy?"
Liliyn: "Ta không có lí do gì để nói với ông"
Aquinas: "Thật là cục cằn khi nói điều đó với anh trai của mình đấy"
Liliyn: "Đừng đùa với ta. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng ông là anh trai của ta."
Aquinas: "Hmph... cô vẫn luôn luôn như thế...hm?"
Aquinas, như thể đã chú ý đến thứ gì đó, ông tập trung ánh mắt về phía sau Liliyn, Tuy nhiên Liliyn, như thể cô ấy đã biết về sự tồn tại đó, cô nhẹ nhàng nhún vai.
Liliyn: "Ổn thôi, lộ thân đi"
Người xuất hiện từ bóng tối, tuân theo lời của chủ nhân, là Silva.
Aquinas: "Có vẻ như cô có một cái khiên tốt"
Aquinas nhìn về phía Silva với sự khâm phục.
Liliyn: "Hmph, ông ta chỉ là một tên lo lắng thái quá." (Trans: Worrywart là một người có xu hướng lo lắng thường xuyên và thường không cần thiết.)
Silva, không giống như thái độ hằng ngày của mình, giữ yên lặng và đứng bên cạnh Liliyn với một vẻ mặt nghiêm túc. Có vẻ như ông nhận ra Liliyn rời khỏi phòng và đi theo sau để bảo vệ cô.
Aquinas: "... Để nghĩ rằng cô muốn quay trờ lại cái đất nước mà bản thân ghét rất nhiều... Ta đoán rằng nó cho thấy sự quan trọng của người tên Hiiro."
Liliyn: "Ai biết được? Tự mình suy nghĩ đi"
Liliyn cười khúc khích khi cô đưa ra một câu trả lời mơ hồ. Sau khi nhìn cô, Aquinas mỉm cười một cách hài lòng.
Aquinas: "... Hiiro đã thu hút sự chú ý của một người khá rắc rối"
Liliyn: "C...C-C-C-Cái ý gì mà bị thu hút? T... T-T-T-Tại sao ta lại bị t-thu hút bởi một thằng nhãi như thế!? Không đời nào! Méo! Rút lại những lời đó ngay lập tức!"
Cô vừa mắng vừa chỉ tay vào Aquinas, khuôn mặt bối rối của cô đã chuyển sang màu đỏ, nhưng Aquinas có vẻ chỉ ngạc nhiên.
Aquinas: "Đó là... ta chỉ cố tình trêu đùa cô một chút, nhưng có vẻ như ta vô tình đoán đúng nhỉ?"
Liliyn: "Đ...Đ-Đ-Đừng hành động như thể ông hiểu một thứ gì đó như thế! Nghe này, những gì mà ông đang nghĩ bây giờ là không thể ngoài một sự nghi ngờ!"
Aquinas nhún vai khi ông nhìn về phía cô gái phía trước đang cố gắng bắn ra một loạt những lời bào chữa. Tuy nhiên, ông biết rằng nói điều gì bây giờ cũng vô ích nên đã thay đổi chủ đề.
Aquinas: "Tiện thể, ta chưa hỏi cô điều này"
Liliyn: "Haa...Haa...Haa..Ah? Điều gì?"
Aquinas: "Lý do cô quay trở lại đất nước này"
Liliyn: "Hmph, thư giản. Ta không có bất cứ kế hoạch nào đối với đất nước này. Ta chỉ có vài việc cần làm ở gần đây."
Aquinas: "....Việc cô làm?"
Liliyn: "Đúng thế, nếu lý do vì một ai đó ở đây, thì đó sẽ là Hiiro."
Liliyn nói với Aquinas về việc Hiiro muốn đọc tất cả những thứ nằm trong của
Aquinas: "Ta hiểu rồi. Những lời công chúa nói là sự thật."
Aquinas đã nghe từ Eveam rằng Hiiro muốn có giấy phép để vào thư viện như là một phần thưởng cho sự giúp đỡ trong cuộc chiến của mình.
Aquinas nghĩ rằng Hiiro có thể đã nói dối do cậu đã mạo hiểm mang sống của mình chỉ vì để đọc những cuốn sách, nhưng ông đã ngạc nhiên vì Hiiro thực sự đã giúp đỡ họ với những cuốn sách là phần thưởng.
Aquinas: "Nếu là về giấy phép thì nó sẽ được hoàn thành trong thời gian ngắn, nên cứ thư giản đi,"
Liliyn:" Chắc chắn rồi. Bởi vì chúa quỷ đã hứa đó là phần thưởng."
Aquinas mỉm cười với cô gái đã trả lời tương tự như Hiiro.
Aquinas: "Đúng thế. Trong trường hợp đó, cô sẽ ở lại đây trong lúc đó?"
Liliyn: "Có lẽ là vậy"
Ít nhất, cô không thể rời đi cho đến khi Hiiro chán việc đọc những cuốn sách trong thư viện.
Aquinas: "Ta hiểu rồi..."
Liliyn lườm Aquinas, trông có vẻ như ông ta đã suy nghĩ về một vấn đề nghiêm trọng.
Liliyn: "Oi, ta không biểt ông đang suy tính thứ gì, nhưng nếu ông muốn buộc Hiiro ở lại đất nước này thì ông tốt hơn nên dừng việc đó lại đi."
Aquinas: "...Oh? tại sao?"
Liliyn: "Hắn ta là một người không thích bị ràng buộc, và ta không nghĩ rằng ở đất nước này có bất cứ thứ gì có thể níu kéo cậu ta."
Aquinas: "...."
Liliyn: "Nếu ông cố gắng buộc hắn ta phải ở lại đất nước này, thì lúc đó đất nước này sẽ trở thành kẻ thù của hắn ta."
Aquinas: "...."
Liliyn: "Hơn nữa..."
Aquinas: "...?"
Liliyn: "Nếu ông cố gắng làm điều gì tương tự..."
Liliyn lườm ông với đôi mắt đang phát sáng màu đỏ của mình.
Liliyn: "Tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Hiểu chứ?"
Đôi mắt Aquinas mở hơi to khi Liliyn trừng mắt nhìn ông với sát ý. Ông cũng nhận ra Silva đang đứng ở phía sau cô cũng tỏ ra vẻ thù địch.
Aquinas: "Cậu thật sự là một con người thú vị, Hiiro"
Aquinas đã bất ngờ rằng Liliyn sẽ gắn bó với một người, và đó là một [Humas] . Hơn thế nữa, ông ta chưa bao giờ nhìn thấy cô bảo vệ một ai đó mà không phải là hầu cận của mình.
Aquinas không thể hiện rõ trên khuôn mặt của mình nhưng ông đã bị sốc khi chứng kiến sự thay đổi của Liliyn. Sự hứng thú của ông về Hiiro, người mà đã làm cho cô thay đổi, thậm chí còn tăng thêm nữa.
Tất nhiên, với sự giúp đỡ của cậu ta trong cuộc chiến, có rất nhiều thứ mà Aquinas muốn biết về Hiiro ngoài tính cách của cậu. (Trans: mị ship Aquinas x Hiiro )
Ông cũng đã nhận ra tình cảm mà Eveam dành cho Hiiro không đơn thuần là một người bạn.Đó là lẽ tự nhiên khi cô dành nhiều sự quan tâm đối với Hiiro, người mà đã dành được sự chú ý của Aquinas mặc dù họ chỉ gặp nhau mới không lâu.
Aquinas cũng hiểu rằng từ các đồng đội của Hiiro đem tới vào ngày hôm nay. Nikki, dù chỉ là một đứa trẻ, đã đứng trước Hiiro để bảo vệ cậu khi Marione trừng mắt nhìn cậu với sự thù địch.
Mikazuki chỉ núp đằng sau Hiiro, nhưng điều đó lại thể hiện rằng cô tin tưởng rằng mình sẽ được an toàn khi ở gần Hiiro. thêm vào đó, hai người ở phía trước cậu ta.
Aquinas: (Bây giờ nghĩ mới thấy, dù đột ngột nhưng có vẻ như Marione cũng đã công nhận Hiiro.)
Aquinas bắt đầu cảm thấy rằng sự tồn tại mang tên Hiiro thu hút mọi người xung quanh chỉ với sự hiện diên của cậu ta.
Và mặc dù cậu là một [Humas], cậu ta có những đồng đội là [Gabranth], [Evila] ,và thậm chí là các chủng tộc khác.
Aquinas: (Với những người đồng hành này thì có vẻ cậu ta có một số câu chuyện để nói đây.)
Aquinas đã không chú ý rằng Silva là một [Pheom] , nhưng ông đã có thể chắc chắn rằng ông ta không phải là một người bình thường.
Aquinas: (Đồng hành cùng với nhiều người thuốc các chủng tộc khác nhau như thế này... cậu ta đúng là một người thú vị.)
Trong khi ông đang nghĩ như thế, ông phát hiện ánh mắt của Liliyn vẫn lườm ông ta.
Aquinas: "Liliyn, để ta hỏi cô một điều."
Liliyn: "...Điều gì?"
Aquinas: "Cô vẫn ... chưa từ bỏ điều đó?"
Liliyn khoanh tay tạo tư thế kiêu ngạo và hét lên,
Liliyn: "Tất nhiên là không!"
Aquinas: "...Ta hiểu rồi"
Sau khi hỏi điều đó, Aquinas đã không còn bất cứ thứ gì để nói. biểu hiện của ông thể hiện rằng ông đã hiểu, những cũng thoáng nổi buồn.
Liliyn cũng không còn gì để nói và rời đi.
*Trans: Chap này mình dịch thô nên các bạn thông cảm nhé~ 

KnW chapter 141: Chén time! Món ăn lục địa quỷ

“Em xin lỗi vì tất cả rắc rối đã xảy ra Hiiro” (Eveam)
Ngay khi Eveam nói,
“Nếu cô thấy vậy, thì nhanh cho tôi ăn đi. Ko phải tôi đã nói là đang đói rồi sao?” (Hiiro)
“Th-thằng nhãi……ngươi có biết người đang đứng trước mặt ngươi là ai ko? Dù ngươi chỉ là 1 con người, ngươi ko biết nói năng tôn trọng người khác ah?” (Marione) (tl: a nói với nhầm người roài :v)
Marione tức giận quăng những lời đó tới cậu trong khi gân nổi trên trán.
“Ngươi nói ai cơ? Ko phải hiển nhiên cô ấy là Chúa Quỷ sao? Dù ngươi có nói ta ‘chỉ là con người’, chả sao cải. Ta chỉ đang cố hoàn thành yêu cầu của cô ấy. Nên đến khi cô ấy trả ta bằng 1 bữa ăn, ta có quyền đòi hỏi về nó. Nếu ngươi vẫn muốn nói tiếp, thì ta sẽ đi vì nó rất phiền, ‘kay?” (Hiiro)
Marione ức chế nhìn Hiiro, người vừa nói với 1 trong những『Evila』mạnh thứ 2 của thành viên Cruel mà ko khác gì với cách cư xử bthg của cậu với người khác.
Shublarz nói, “Ôi trời, thật là 1 đứa trẻ thú vị mà~” trong khi quan sát cậu. Ornoth và Aquinas, lẽ tự nhiên, im lặng quan sát tình huống.
“Marione, như ta đã nói trước đó, Hiiro là vị cứu tinh của ta. Nếu ngươi tiếp tục nhạo báng anh ấy, ta sẽ buộc phải ra lệnh cho người rời đi, biết chứ?” (Eveam)
“-Nghe chưa, Moustache Baron (Baron râu ria)?” (Hiiro)
“Mu….hm? Moustache Baron, ngươi nói ta?” (Marione)
“Uh, vì ngươi có bộ râu tráng lệ như thế. Ko phải nó hoàn hảo sao?” (Hiiro)
Marione thực là có bộ râu xoăn tít. Nhưng, những người lính bắt đầu ồn ào. Mấy câu như, ‘tên đó vừa gọi ngài Marione là gì’ vang lên từ họ.
Người được hỏi, Marione, run lên. Ngay khi Eveam định ra lệnh cho Marione rời đi trước khi ông nổi cơn thịnh nộ,
“Fufufu, ngươi cũng biết điều đấy, nhãi.” (Marione)
“……eh?” (Eveam)
Eveam, ko, cả những người lính, há hốc miệng kinh ngạc.
“Ngươi thấy được bộ râu này đẹp thế nào, ngươi cũng có mắt thẩm mĩ đấy.” (Marione)
Marione cười hạnh phúc khi vuốt nhẹ bộ râu.
“Uh. Cho đến giờ, ta chưa từng thấy bộ râu như thế. Ta khá ngạc nhiên.” (Hiiro)
“Fufufu, ta biết, ta biết. Đó là lý do ta dành 1 giờ hằng ngày chải chuốt chúng.” (Marione) (tl: cạn lời)
“Ta hiểu. Ta khá ngạc nhiên khi ngươi quan tâm râu mình như thế.” (Hiiro)
Hiiro ko, ko hề, đang khen Marione. Cậu chỉ là đã thấy kiểu râu đáng nghi mà chỉ thường có trong anime và manga. Marione hiều nhầm điều đó thành lời khen.
“……..w-well, có vẻ 2 người giảng hoà rồi, vậy sẽ ổn thôi nhưng…” (Eveam)
Mặt Eveam nhăn lại rồi ho nhẹ, liếc nhìn Marione, người đang mải mê vuốt râu.
“Dù gì thì, anh thực sữ đã giúp chúng em lần này, Hiiro. Chúng ta chưa thể hoàn toàn xả hơi, nhưng, bây giờ, ta đã vượt qua biến cố. Điều này phần lớn là nhờ vào nỗ lực của Hiiro. Để cảm ơn, chúng em đã chuẩn bị 1 bữa ăn thịnh soạn. Em muốn anh tham gia cùng.” (Eveam)
Hiiro nghĩ, “Cuối cùng cũng..!” khi dỗ cái dạ dày chịu đựng lát nữa.
“Vậy theo em.” (Eveam)
Họ đến 1 sảnh lớn với 1 chiến bàn dài đặt giữa sảnh. Trên bàn là hàng loạt đĩa thu hút sự chú ý của mọi người và lôi kéo Hiiro mãnh liệt.
Hiển nhiên, ko chỉ Hiiro bị, mà cả Nikki và Mikazuki cũng thế. Đặc biệt, Mikazuki bắt đầu chảy nước miếng, Hiiro đã nhắc cô cẩn thận. Dù vậy, cậu hiểu lý do cô như vậy khi bữa ăn được chuẩn bị quá quý giá.
“Hãy ngồi đâu các bạn thích.” (Eveam)
Nghe theo Eveam, Hiiro ngồi xuống 1 chiếc ghế giữa bàn. Khi cậu làm vậy, Liliyn lập tức ngồi ngay vào bên phải cậu.
“Vậy em sẽ ngồi bên trái ngài ấy!?” (Nikki)
Ngay khi Nikki đến chỗ ngồi bên trái Hiiro,
“Chim đến trước được con giun!” (Mikazuki)
Mikazuki đã chiếm chỗ đó.
“Ko công bằng! Thật ko công bằng Mikazukiiiii!” (Nikki)
Having become fed up with Nikki khi chúng hét lên với đôi mắt đẫm lệ, Hiiro cố làm dịu tình hình.
“Thế sao ngươi ko ngồi đối diện ta?” (Hiiro)
“O-Ohh! Ngồi đối diện Shishou trong khi ngắm ngài ấy! Nó cũng thật tuyệt!” (Nikki)
Nikki cười tươi trong khi ngồi xuống chỗ đối diện Hiiro.
“Phiền thật, ko phải ngồi đâu cũng được ah? Sao mấy người cứ cố ngồi cạnh ta chứ…….” (Hiiro)
“Hmph, ko hiểu được điều đó, ngươi đúng là thằng nhãi mà, Hiiro.” (Liliyn)
Khi Liliyn nói như thể khinh thường cậu, Hiiro nhìn cô bằng nửa con mắt.
“Iya, kể cả cô có nói thế…” (Hiiro)
Thật vậy, khi Liliyn, vì lý do nào đó, ngồi cạnh cậu, Hiiro cảm thấy cô thật kì lạ. Trước lời Hiiro, mặt Liliyn đỏ lựng lên. Nhìn cô khi cô quay mặt đi-
“Well, tôi cũng ko phiền đâu.” (Hiiro)
Bữa ăn quan trọng hơn. Nó mang những thứ mà khó có thể chọn được.
“Vậy mọi người đã ngồi hết r. Ăn thôi.” (Eveam)
Như thể đang chờ những lời đó, Hiiro và những người khác bắt đầu ăn.
“Xin phép được giới thiệu bếp trưởng đã chuẩn bị bữa ăn.” (Eveam)
Nói xong, 1 người có vẻ là bếp trưởng xuất hiện cạnh Eveam.
“Đây là Musun. Cô ấy là bếp trưởng hàng đầu đất nước. Cô ấy sẽ giải thích chút về vài món trong bữa ăn.” (Eveam)
Khi Eveam bảo cô nói, Musun bỏ chiếc mũ đầu bếp ra và bắt đầu.
“Như ngài ấy đã nói, tôi là Musun. Bây giờ, ko chần chừ nữa, mọi người đều có 1 đĩa thịt ở trước mặt.” (Musun)
Như cô ấy nói, ở trên mỗi đĩa của mọi người là 1 thứ giống như bò bít tết.
“Đó là《Thịt vịt Bạc》. Cơ thể nó rất chắc, và có ít mỡ. Đây là loại thịt chim cực hiếm và đắt.” (Musun)
Da nó đang lấp lánh như thể có hạt sương bạc được rải trên đó. Khi được đưa vào miệng, nó sẽ mang đến cảm giác giòn, mặc dù là thịt. Nhưng, nó ko hề dai. Có thể nhai chúng dễ dàng.
Họ nếm miếng thịt giòn mới lạ. Trong khi phần da trông có vẻ giòn, như thể được bọc trong rau tươi, phần thịt mềm bên trong ngập trong nước thịt.
Hiiro và những người khác cảm thấy thoải mái với hương vị thịt mới lạ trong miệng. Musun cũng mỉm cười khi quan sát họ.
“Tôi rất vui vì chúng hợp khẩu vị mọi người. Tiếp theo, hãy thử món súp bên cạnh.” (Musun)
1 món súp nhìn đặc sệt trông giống như súp ngô đặc ở bên cạnh món thịt. Nhưng, màu của nó giống màu nâu đỏ của súp thịt.
“Đó là《Súp Khoai Tây Đen》. Mọi người có biết về《Khoai Tây Đen》ko? Đó là khoai tây với vỏ đen tuyệt đẹp. Tuy nhiên, đó là món ăn rất giá trị, vì chúng chỉ xuất hiện trong Lục địa Quỷ.” (Musun)
Nói cách khác, nó là đặc sản của Lục địa Quỷ.
“Ban đầu,《Khoai Tây Đen》cứng như đả và ko ăn được. Nhưng, nếu bạn đun nó trong nước nóng 80°C trong 1 giờ, nó sẽ trở nên mềm và vỏ của chúng chuyển sang màu nâu đỏ.” (Musun)
Vì vậy, có thể hiểu tại sao súp ko có màu đen, mà, thay vì đó, trở nên nâu đỏ thế này.
“Sau đó, khi bạn lấy nó ra rồi làm mát trong nước lạnh khoảng 1 giờ, nó sẽ hấp thụ nước và trở thành chất lỏng dính. Nó khá ngon, nhưng, khi《Khoai tây Đen》được nấu với《Mướp Đỏ》băm nhỏ, nó sẽ còn ngon hơn. Xin mời, có thể hơi cay, nhưng tôi chắc chắn các bạn sẽ mê nó.” (Musun)
Đúng như cô ấy nói, dù nước sốt hơi dính, hương vị của khoai tây lan toả trên miệng lưỡi. Thêm nữa, có chút vị cay kích thích vị giác. Tuy thế, nó mang đến ấn tượng mà sẽ ko gây nghiện.
“Tôi khuyên mọi người chấm bánh mỳ vào súp vừa ăn.” (Musun)
Khi ăn bánh với nước xốt như cô ấy nói, mọi người thấy nó ngon theo cách khác. Dường như, tay họ ko dừng được. Cảm thấy mình đã làm tốt nhiệm vụ, mặt Musun căng ra đầy tự hào.
Mikazuki và Nikki đều đưa ra sự thoả mãn tột cùng khi chúng hết lòng đả thức ăn. Liliyn vẫn im lặng, nhưng tiếp tục ăn mà ko than phiền, nên có vẻ cô hài lòng với thức ăn.
Silva cũng gật đầu thoả mãn với rượu. Shamoe đang viết ghi nhớ về mọi thứ, vừa nói, “Đ-đ-đ-đ-đó-đó là thông tin khá hữu ích!” trong khi học các công thức nấu ăn.
“Vậy thì, tôi tin là mọi người đang nghĩ gì đó.” (Musun)
Khi Musun nói, mọi người bắt đầu tập trung nhìn vào 1 chỗ. Ở đó là 1 núi lửa mini, ko, 1 vật giống núi lửa đang ở giữa bàn.
Nó đã được đặt trên 1 cái đĩa lớn và giống y như núi lửa thật khi có 1 chất màu đỏ thình thoảng lại trào ra từ đỉnh hình hộp.
Và như dung nham, chất đó chảy xuống chân núi lửa.
“Đó là《Pudding Núi lửa》. Ah, hiển nhiên, nó là món tráng miệng.” (Musun)
……ha? Đây là tráng miệng?
Có thể hiểu được nếu món ăn nóng hổi lớn thế này là món chính, nhưng họ ko ngờ rằng đó lại là tráng miệng.
“Trước tiên, xin mời nếm thử chất lỏng ở trên đĩa.” (Musun)
Mọi người lấy thìa và múc ít chất màu đỏ vừa chảy xuống như chỉ dẫn. Ngay khi đưa lên miệng, họ bị ngưng lại bởi tay họ chợt đóng băng
1 hương vị cực ngọt chảy vào ngưới họ từ thìa. Pudding….thay vào đó, là 1 cái bánh ngọt như caramel.
“………m!?” (Hiiro?)
Khi đưa nó vào miệng, cậu cứng người. Sau đó, sau 1 khắc, mặt Hiiro trở nên thư giãn.
(N-ngọt! Nhưng ko quá ngọt. Thứ súp này quá đủ tốt để gọi là món tráng miệng!) (Hiiro)
Nhìn khuôn mặt thoải mái của mọi người, Musun gật đầu thoả mãn rồi ho nhẹ.
“Bây giờ, lần này, hãy nếm thử phần núi. Trông nó khá thô, nhưng nó đủ mềm để khiến bạn giật mình.” (Musun)
Âm thanh nuốt nước miếng vang lên khi hàng loạt thìa xuất hiện gần "núi lửa". Như cô ấy nói, chiếc thìa đâm xuyên qua phần núi dễ dàng.
Bánh pudding được đưa vào miệng họ ngay. Khi súp dính vào, nó thực sự mềm như pudding.
“Fuwaa~ ngon quá~” (Mikazuki)
“E-em ko dừng ăn được!” (Nikki)
Mikazuki đưa 2 tay lên khuôn mặt đang ngây ngất, trong khi Nikki đang xử lý phần núi với tốc độ bàn thờ.
“Mu……yeah, ko tồi.” (Liliyn)
Mặt Liliyn trở nên thư giãn trong hài lòng.
“Nofofofofo! Tuyệt hảo! Thật tuyệt vời~!” (Silva)
“Q-q-q-q-quả xứng đáng để thửửử!” (Shamoe)
Kẻ hentai và cô hầu đều mang biểu hiện riêng. Trong khi đó,
“…………fuu.” (Hiiro)
Hiiro cũng thích đồ ngọt. Ko chỉ thế, mà trong số đó, pudding là 1 trong những món khoái khẩu của cậu. Pudding thường, hay pudding sữa trứng, đều là đồ lạnh.
Nhưng, biết đến thứ pudding nóng này, Hiiro cảm thấy cậu sẽ ko bao giờ ăn pudding thường nữa.
Pudding chỉ là rất ngon. Hơn mọi món tráng miệng cậu từng ăn từ khi đến thế giới này, nó, hiển nhiên, là ngon nhất.
“Nó thế nào, Hiiro? Em có nhận được chút biết ơn nào ko?” (Eveam)
Trước lời của Eveam, Hiiro gật đầu.
“Yeah, nó rất ngon. Đây là lần đầu tôi thấy biết ơn khi đến nước này.” (Hiiro)
“E-em hiểu! Thật tuyệt!” (Eveam)
Khi Eveam quay sang Musun với khuôn mặt hạnh phúc, Musun tiếp tục trình bày về món ăn. Sau đó, cô cúi người và rời đi.
“Pufu~Em no quá~” (Mikazuki)
“Em cũng thế~” (Nikki)
Mikazuki và Nikki xoa 2 dạ dày căng phồng với khuôn mặt hạnh phúc. Và ngay sau đó-
Suusuu…suusuu…
Hơi thở chúng đều đều khi chúng ngồi với cơn buồn ngủ. Đã nạp đầy bụng, chúng dường như bắt đầu lim dim. Đôi mắt 2 cô gái khẽ khép lại.
“2 đứa này…..” (Hiiro)
Hiiro chạm ngón tay vào thái dương và thở dài như thể cậu đang gặp phiền phức. Thấy Hiiro như vậy, Eveam đưa ra 1 nụ cười.
“Fufu, có vẻ chúng khá thoả mãn.” (Eveam)
“2 đứa nó đã tận hưởng quá mức.” (Hiiro)
“Ko phải tốt sao? Vì chúng còn trẻ.” (Eveam)
“Haa, buồn thay…” (Hiiro)
“Em xin phép chuẩn bị phòng ngủ cho mọi người. Tối nay, mọi người có thể ngủ ở đây.” (Eveam)
“Ổn ko vậy?” (Hiiro)
“Vâng, cũng còn những điều hứa em muốn trao đổi với anh lần này, Hiiro. Anh ko thể vào đó (tl: cái thư viện ấy) lúc này, nhưng em sẽ đưa anh giấy phép. Em sẽ chuẩn bị để đưa nó cho anh ngày mai.” (Eveam)
Hiiro nói, “Được thôi!” và nắm tay lại.
Lúc đó, Liliyn đưa ra biểu hiện ko vui. Cô đã nghe từ Nikki là Hiiro sẽ được nhận giấy phép vào《Thư viện Lớn Fortuna》như trả ơn vì đã tham gia trận chiến lần này.
Nhưng, từ đầu, giấy phép đã định được chuẩn bị để trả cho thông tin của Hiiro. Well, với cô, đó là cái cớ để cô tham gia vào hành trình của Hiiro. Nhưng khi đến đất nước này, cô định thử tự mình lấy giấy phép cho Hiiro.
Dù có thể nói cô ko cần làm gì nữa, cô vẫn thấy ko hài lòng và nốc ngụm rượu vào miệng.
Khi Liliyn làm vậy, Aquinas bước nhanh đến chỗ Eveam. Sau khi anh thì thầm gì đó với Eveam, cô đưa ra ánh mắt buồn và đáp lại, “Ta hiểu”.
Sau đó, Eveam đứng dậy.
“Em sẽ bảo người hầu đưa mọi người về phòng. Anh thực đã giúp em hôm nay, Hiiro. Em xin được cảm ơn vì điều đó. Cảm ơn anh.” (Eveam)
“…….có ổn ko khi người thống trị cúi đầu dễ dàng như vậy?” (Hiiro)
Sau khi Hiiro hỏi, cô mỉm cười đáp lại.
“Em ko định trở thành người thống trị mà ko biết cảm ơn người khác đâu.” (Eveam)
“……………” (Hiiro)
“Nếu anh cần gì, hãy thoải mái hỏi người trong lâu đài. Vậy hẹn gặp anh ngày mai, Hiiro.” (Eveam)
“……uh.” (Hiiro)
Nói xong, Eveam rời sảnhl. Và, khi Aquinas cũng chuẩn bị rời đi, Hiiro có cảm giác anh ta luôn nhìn Liliyn.
(Anh ta có chuyện gì với Aka-Loli sao…?) (Hiiro)
Khi đó cậu đột nhiên nhớ ra. Rằng Aquinas và Liliyn có những điểm chung.
Hiiro tiếp tục nhìn Aquinas khi rời đi, và nghĩ-
(……..well, ta ko cần bận tâm đến nó làm gì.) (Hiiro)
Cậu vẫn khô khan như vậy. Nếu cần, Liliyn hẳn đã nói chuyện với anh ta, nhưng Hiiro cho rằng cậu ko cần tự họi về điều đó.
Sau đó, Hiiro và những người khác mang 2 đứa trẻ ngốc về phòng theo hướng dẫn của hầu gái.

KnW chapter 140: Cách đối xử với các anh hùng

Trong khoảnh khắc, mọi người im lặng. Liliyn chỉ thở dài dù ấn tượng, trong khi giọng Nikki vang lên, “Ooh~! Dạng đó của Shishou là tuyệt nhất!”. Ngay sau đó, Mikazuki nói, “Yeah yeah! Ngoại hình ban đầu của Chủ nhân là nhất!”
Ngay cả Aquinas cũng hoàn toàn ngạc nhiên trước lời nói và hành động của Hiiro, đến nỗi anh ta đứng đơ ko chớp mắt.
“C-c-c-cái…….” (Eveam)
Eveam lắp bắp nói ko nên lời. Khi đó, sát khí dày đặc toả ra từ Marione, và ngay khi ông chuẩn bị đưa tay phải về phía Hiiro
Gatsu!
Aquinas đã giữ nó lại trước khi Marione kịp nhận ra.
“Cái-!? Aquinas, tên khốn!” (Marione)
Vừa ra lệnh cho Aquinas bỏ tay ra, ông cố thoát khỏi tình trạng bị ngăn cản.
“Tên khốn nhà ngươi! Sao ngươi cản ta! Hắn là 1『Humas』, ngươi biết rồi đó! Hắn đã âm mưu với đám Anh hùng và mang chúng tới đây đệ ám sát Người!” (Marione)
Những nguời lính xung quanh giật mình trước lời của Marione, và họ bắt đầu nhìn Hiiro với sát khí rõ rệt.
“Uu~ Em sợ……” (Mikazuki)
Mikazuki căng thẳng bấu vào áo Hiiro. Nikki, với sự trẻ con, nói, “Kẻ thù của Shishou cũng là kẻ thù của ta!” khi điềt chỉnh thế đứng.
Biểu hiện lạc quan lúc trước của Silva chuyển thành sự dữ tợn. Liliyn đang xem quan sát việc như thường lệ, trong khi Shamoe vẫn ở sau lưng cô, kêu lên “Feeee” với cử chỉ sợ hãi.
“Thưa ngài! Ta nên bắt họ ngay lập tức!” (Marione)
“T-ta ko thể làm thế!” (Eveam)
“Cái-!? Tại sao!?” (Marione)
“Đ-đúng anh ấy là 1『Humas』, điều đó nói lên tại sao anh ấy đi cùng Anh Hùng. Ta cũng ngạc nhiên với việc anh ấy được triệu hồi, nhưng, nếu đúng như thế, thì anh ấy đến từ thế giới khác. Dường như anh ấy bị buộc triệu hồi bởi Vua của Victorias. Nếu ngươi nghĩ về nó, thì Hiiro là nạn nhân của chuyện đó!” (Eveam)
“Mu-muu. N-nhưng cũng có thể đó là sự lừa đảo để lừa Ngài!” (Marione)
“Ko đúng.” (Aquinas)
Marione quát Aquinas người vừa xen vào.
“Ý-ý ngươi là gì? Ngươi có bằng chứng ko?” (Marione)
“Mắt ta có thể nhìn thấy sự thật. Ngươi biết điều đó, đúng chứ? Ko thể trả lời sai sự thật với câu hỏi của ta. Những gì Hiiro đã nói, ko nghi ngờ gì nữa, là sự thật” (Aquinas)
Aquinas khoá ánh nhìn vào Hiiro.
“Và Marione, nếu ngươi định làm gì lúc đó, ngươi có thể ko làm được dễ dàng, ngươi biết chứ?” (Aquinas)
“Ngươi vừa nói gì…?” (Marione)
Nếu Marione tấn công lúc đó, Hiiro đã chuẩn bị nhiều chiến thuật đấu với ông ta. Khi cho tay vào túi, cậu giữ ma pháp trên ngón tay. Bằng cách đó, Hiiro đã chuẩn bị phản ứng với mọi tình huống có thể xảy ra.
Vì Aquinas đã, ko, ko chỉ Aquinas, mà cả Eveam nữa, họ đã nhận ra điều đó, họ ko muốn có sự tranh đấu xảy ra ở đây.
Nó chắc chắn là vì hó biết sức mạnh thực sự của Hiiro và họ ko muốn điều đó xảy ra.
“D-dù gì, ta sẽ coi những gì Hiiro nói là sự thật! Marione, dù anh ấy là con người, ta nợ anh ấy 1 lần! Nếu ngươi làm anh ấy bị thương, ta sẽ phạt ngươi. Thế nên làm ơn, tin ta và cho ta thời gian.” (Eveam)
“…….đã hiểu. Tuy nhiên, nếu hắn định làm gì xấu xa, thần sẽ dùng tất cả linh hồn để giết hắn, okay?” (Marione)
Nói xong, Marione bắt đầu lườm Hiiro với ánh mắt sắc nhọn hơn. Nhưng, ngay lúc đó-
“Mấy người nói chuyện xong chưa? Chưa thì tiếp tục nói đi? Ta chỉ đến để ăn thôi. Nhanh kết thúc chuyện này đi.” (Hiiro)
“U-umu. Em xin lỗi Hiiro. A-anh sẽ phải chờ chút nữa. Nó đang được chuẩn bị rồi.” (Eveam)
“Geez, sự thiếu chuẩn bị cũng có giới hạn chứ.” (Hiiro)
Trước trao đổi này và thái độ hoàn toàn thoải mái của Hiiro, Marione nghiến răng, còn những người lính thì sốc khi nhìn Hiiro.
1 số thì thầm thán phục cậu khi phá vỡ sữ bình tĩnh của 1 trong những thành viên《Cruel Brigade》đến mức này.
Bất ngờ, Aquinas thở dài và nói.
“Nhưng mà, hồi phục và dịch chuyển, sự nổ và sấm sét, và giờ là biến hình? Sự tồn tại của cậu đúng là như hộp ngạc nhiên.” (Aquinas)
“Làm như ông nói được ấy. Ko phải ông có khả năng tạo kiếm với《Mắt Quỷ》, và là người sử dụng phép thuật độc nhất sao?” (Hiiro)
Thật ra, cậu biết Aquinas là người dùng ma thuật bóng tối khi xem《Trạng thái》của anh ta, nhưng nhận ra sẽ khá phiền phức nếu cậu tiết lộ nó ở đây. Do đó, Hiiro cố tình đưa ra lời giải thích giả dối.x`x
Tuy nhiên, những người lính xung quanh đều căng thẳng trước từ ngữ của Hiiro. Họ đều hiểu rằng. Ai là người mạnh nhất nước này. Nhưng, ko ai có thể nói chuyện bình thường với ngài ấy mà dùng thái độ kiêu ngạo thế được.
Vậy mà, Hiiro thản nhiên nói ko hề sợ hãi. Những người lính trở nên căng thẳng khi nhìn cảnh tượng Hiiro và Aquinas nhìn nhau, thắc mắc họ có bất ngờ đánh nhau ko.
“……Fu, cậu đúng là thú vị.” (Aquinas)
“Đừng nhìn người khác rồi cười, Tóc-đỏ.” (Hiiro)
Trước nụ cười bất ngờ của Aquinas, mọi người trở nên sốc. Sau cùng thì, rất hiếm khi nhìn thấy anh ta cười bất cứ thứ gì.
Bỏ qua họ, Aquinas tiếp tục.
“Tuy nhiên, cậu nói cậu được triệu hồi, nhưng nó nghĩa là cậu cũng là anh hùng như họ?” (Aquinas)
Mọi người lại nhìn Hiiro.
“Thường thì, tôi sẽ nói tôi ko có nghĩa vụ phải trả lời ông, nhưng sẽ khá phiền nếu cứ để mấy người hiểu lầm nhu vậy. Tôi nghĩ để có lời giải thích trung thực……làm đi.” (Hiiro)
“M-mình!?” (Shinobu)
Hiiro chợt nhìn Shinobu khi chỉ định cô, nên cô bất ngờ hét lên, vì cô ko ngờ mình sẽ bị gọi bất ngờ như thế.
“Nói về nó sẽ phiền lắm, và mấy người đến đây là để gây dựng lòng tin của họ đúng chứ? Vậy làm đi.” (Hiiro)
Cô nhìn Hiiro nhắm mắt khoanh tay lần nữa, đưa ra vẻ mặt là sẽ ko nói gì thêm.
“……cảm ơn Okamura-cchi.” (Shinobu)
Cô thì thầm. Cô thấy biết ơn vì Hiiro đã nghĩ cho họ, và cho họ cơ hội để nói. Thêm nữa, nếu họ có thể chứng minh mối quan hệ với Hiiro, sẽ dễ dàng gây dựng sự tin tưởng từ người Evila hơn.
Mặc dù cô nghĩ vậy, với Hiiro, nó thực sự quá phiền phức để giải thích. Vì cậu nhận ra họ ko biết những thông tin mà sẽ làm cậu ko thoải mái nếu biết, cậu chỉ tự cho rằng mình ko cần nói nữa.
Tiếp đó, Shinobu nói với Eveam và người khác về việc Hiiro là con người ở cùng thế giới với họ, và cậu đã rời đi theo cuộc hành trình mới như thế nào sau khi đưỡc triệu hồi. Thêm vào đó, cô nhắc đến họ đã gặp lại nhau như thế nào sau thời gian dài khi ở đất nước này, và bị Hiiro thuyết giáo thế nào.
“Ta hiểu, vậy Hiiro đã giải thích tình hình đúng sự thật, và 2 người cảm thấy ko tốt nếu tiếp tục như vậy, nên mới đến đây. Ta nói đúng chứ?” (Eveam)
“Vâng.” (Shinobu)
Cô thật thà trả lời Eveam.
“……Ta hiểu tình huống của cô. Và như thế, đến đây, và nói lên hoàn cảnh của mình, cô muốn ta làm gì đây?” (Eveam)
“……..Chúng tôi sẽ theo quyết định của ngài.” (Shinobu)
“………các cô nghiêm túc chứ? 2 người vẫn là anh hùng, và người『Evila』là kẻ thù tự nhiên của mấy người. Và rồi, cô muốn sự quyết định của ta, quỷ vương người điều hành những người『Evila』?” (Eveam)
“Vâng.” (Shinobu)
“Cô ko nghĩ ta sẽ chắc chắn giết cô sao?” (Eveam)
“……ko, chúng tôi đã nghĩ về điều đó. Nhưng, chúng tôi quyết định đây là điều tốt nhất chúng tôi có thể làm. Dù chúng tôi chưa thực sự hiểu chiến tranh đau đớn và đáng sợ như thế nào, sự thật chúng tôi đến đây với tư cách đồng đội của phe thiện.” (Shinobu)
“………”
“Chúng tôi bị tách khỏi đồng đội, thuyết giáo bởi Okamura-cchi, và cuối cùng nhận ra chúng tôi đã sai. Nhưng, điều đó chính là lý do chúng tôi ko thể ngồi yên mãi. Nếu làm thế, bản thân chúng tôi sẽ thấy, điều đó, là sai lầm.” (Shinobu)
Lắng nghe Shinobu, Eveam khẽ nhắm mắt. Cô ko còn cảm thấy 2 cô gái trước mặt là mối nguy hiểm nữa.
Nhưng, trong sự kiện này, cô đã thấy hàng loạt sự phản bội. Đã đến lúc cô ko thể tin người dễ dàng nữa. Sẽ đơn giản hơn nếu cô tin họ, và đối xử với họ mềm mỏng hơn. Thế nhưng, nếu cô làm vậy, mọi người xung quanh chắc chắn sẽ phản đối.
Cô đã nghe từ Ornoth rằng 2 cô gái ko làm bị thương người『Evila』nào, nhưng kể cả thế, vị trí của 1 ‘anh hùng’ là quá lớn. Dù họ có đến khi cúi đầu, Eveam thấy rằng sẽ sai lầm nếu ko đưa họ 1 hình phạt nào.
“………Ta hiểu nhửng gì cô muốn nói. Ta đã nhận được sự chân thành của cô. Tuy nhiên, 2 cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu vị trí của mình.” (Eveam)
Nghe Eveam nói vậy, cơ thể Shinobu run lên. Bên cạnh cô, dù đã ngậm miệng, khuôn mặt Shuri trở nên hơi tệ đi.
“Hẳn 2 cô ko nghĩ mình sẽ được cho đi mà ko nhận bất cứ hình phạt nào?” (Eveam)
“……vâng.” (Shinobu)
Dù cô trả lời yếu ớt, đó là tất cả những gì cô nói được.
“Nhưng, ta ko cần mạng sống 2 cô.” (Eveam)
Nghe vậy, cảm giác bị áp bức nguôi đi. Nhưng, Marione có vẻ ngạc nhiên, khi ông lắc đầu liên tục.
“Ta chắc chắn 2 cô sẽ có việc để làm từ bây giờ, nhưng ta sẽ ko để cô làm dễ dàng như thế.” (Eveam)
“……vâng.” (Shinobu)
Thật sự mà nói, họ muốn lập tức đi tìm nhóm Taishi, nhưng hiểu rằng điều đó bây giờ là ko thể, nên họ im lặng.
“Từ hôm nay, 2 cô sẽ sống dưới sự giám sát của ta 1 thời gian. Đừng lo, ta sẽ ko giam 2 cô trong tù. Tuy nhiên, vị trí của cả 2 sẽ tương tự những tù nhân chiến tranh. Nó có thể hơi nhỏ, nhưng ta sẽ cho 2 cô 1 phòng đơn để ở. Có phản đối gì ko?” (Eveam)
“……ko.” (Shinobu)
Họ ko thể phản đối. Mà cho dù có, họ cũng ko thể nói. Họ đang ở vị trí mà họ đã được phần nào thoát khỏi việc ở tù, nhưng họ ko thể ngờ sẽ được cho 1 căn phòng.
Hiiro đã nói, nhưng Shinobu cảm thấy vị Maou này khá nhẹ nhàng. Nhưng, cô biết ơn cho trái tim mềm mỏng đã cứu họ.
“Đưa 2 người họ đến phòng khách Tháp B” (Eveam)
Khi Eveam nói thế, những người lính xuất hiện và làm theo. Thế nhưng, vào thời điểm đó, Shuri đột ngột ngã gục.
“Shuri-cchi!?” (Shinobu)
Shinobu đỡ lấy cô và cố đánh thức Shuri trong sự rối loạn.
“Ch-chuyện gì vậy?” (Eveam)
Eveam mở to mắt trước tình huống bất ngờ này.
“Thể trạng cô ấy khá tệ. Lần đầu tôi gặp cô ấy, cô ấy là người bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi tình hình chiến tranh xung quanh.” (Ornoth)
Người vừa nói là Ornoth.
“Ta hiểu, được rồi. Liên lạc với nhân viên y tế và để họ chăm sóc cô ấy.” (Eveam)
“C-cảm ơn ngài rất nhiều!” (Shinobu)
Shinobu rất biết ơn sự giúp đỡ của Eveam.
“Đó là vì ta ko thể cho phép tù nhân chiến tranh của ta bị giết. Thế nên cô nên nghỉ ngơi đi. Chừng nào cô còn ở đây, ta sẽ ko cho ai làm hại cô.” (Eveam)
Shinobu cảm ơn cô lần nữa, những người lính mang cáng đến rồi đặt Shuri lên. Sau đó, 2 người họ cùng nhau tiến đến Tháp B.